n ở đường tắt Hoài Nam khiến Lữ Bố không tiếp xúc với Viên Thuật mới được .
Tháo liền nhờ Huyền Ðức đi ngăn chận đường Hoài Nam.
Huyền Ðức để Mê Truớc và Giảng Ung ở lại Từ Châu, còn mình với Quan, Trương và Tôn Càng kéo quân ra đi.
Chính Tào Tháo kéo đại binh đi đánh Hạ Bì.
Lữ Bố ở Hạ Bì thấy lương thực đầy đủ, lại có sông Vị Thủy hiểm trở thì an lòng cố thủ.
Trần Cung bảo :
- Quân Tào mới đến, nên nhân cơ hội dánh cho một trận .
Bố nói :
- Quân ta vừa thua, nên cho dưỡng sức. Chờ binh nó kéo đến đây, ta đánh cũng không muộn. Vả lại chúng khó mà qua được sông Vị Thủy.
Khi Tào Tháo lập trại xong, liền cho quân tới trước thành nhiếc mắng.
Trần Cung lúc đó đứng cạnh Lữ Bố nói rằng :
- Thằng Tào Tháo này quả là đứa gian hùng . Nói rồi bắn một mũi tên, trúng ngay vào cây lọng vàng che đầu Tào Tháo. Tháo tức lắm, truyền đánh thành gấp .
Trần Cung khuyên Lữ Bố rằng binh Tào ở lâu thì thế nào cũng hết lương, vậy Bố nên mang quân ra một nơi ngoài thành, còn trong thành cứ mặc Trần Cung giữ.
Tháo đánh thành thì Lữ Bố đánh bọc hậu, như vậy làm sao mà Tháo lấy được thành.
Lữ Bố khen kế rất hay. Nói rồi sắp sửa ra đi.
Vợ là Nghiêm thị hỏi :
- Chẳng hay phu quân đi đâu ?
Bố đem mưu kế cua Trần Cung ra nói, Nghiêm thị buồn rầu đáp :
- Rủi thành có bề gì thì thiếp biết trông cậy vào ai .
Lữ Bố lại dùng dằng trong khi Trần Cung giục đi gấp vì nghe tin Tào Tháo sắp hết lương mà chặn đường lương, thì thế nào Tháo cũng thua.
Lữ Bố vào nói chuyện với Ðiêu Thuyền thì Ðiêu Thuyền cũng nói như Nghiệm Thị, âu cũng là số Lữ Bố sắp hết vậy. Từ đó Bố không đi đâu nữa, cứ cả ngày uống rượu với thê cùng thiếp.
Trần Cung thấy vậy than rằng :
- Tụi này đến chết không có đất mà chôn .
Hứa Tỵ vào thưa với Lữ Bố :
- Xưa kia Tướng Quân còn lời hứa làm suôi với Viên Thuật. Nay nên nhờ Viên Thuật đánh bọc hậu mà
giải nguy .
Bố liền viết thư cho Hứa Tỵ mang đi. Lại sai Trương Liêu và Hích Mạnh dẫn binh để đưa đường.
Ðêm ấy, thoát ra khỏi trại Huyền Ðức.
Huyền Ðức khi hay tin thì đã muộn, Hích Mạnh thì đi theo bảo hộ Hứa Tỵ còn Trương Liêu thì quay về thành, chợt gặp Vân Trường.
Hai bên chưa kịp giao phong thì Cao Thuận xông ra đưa Trương Liêu vào thành.
Còn Hứa Tỵ khi đến Thọ Xuân, ra mắt Viên Thuật mà đưa thư.
Viên Thuật xem rồi bảo :
- Ngày trước Lữ Bố giết sứ tuyệt tình suôi gia, nay còn biên thư làm gì ?
Hứa Tỵ thưa :
- Phụng Tiên trước chót nghe lầm đứa nịnh, nay thật lòng ăn năn .
Thuật lại nói :
- Nếu không chịu binh Tào vây, đời nào Bố gả con gái cho con ta . Sau khi suy nghĩ hồi lâu Viên Thuật quyết định :
- Muốn ta đem binh đi cứu thì hãy đưa con gái của y đến đây trước đã.
Hứa Tỵ đành mang lời nói ấy trở về.
Lữ Bố nói :
- Làm sao mà đưa đi được bây giờ ?
Hứa Ty nói :
- Vừa rồi quân Tào bắt được Hích Mạnh, mưu cơ của mình đã lộ . Vậy phi Tướng Quân thì chẳng ai mang nổi tiểu thư đi. Bố nghe theo, sai quân dọn sẵn một chiếc tiểu xa, rồi dặn Trương Liêu cùng Cao Thuận đi theo hộ tống. Sang canh hai, Lữ Bố kêu con gái ta, lấy lụa nịt kỹ quanh mình, lấy giáp che ở phía ngoài rồi đai con ở sau lưng, cầm kích lên ngựa. Cả đoàn ra khỏi thành, tức thì tiếng pháo nổ vang, Quan Công , Trương Phi cùng xông ra kêu :
- Lữ Bố chớ chạy .
Lữ Bố chỉ mong tìm đường mà đi thì Huyền Ðức cũng lại dẫn binh kéo tới.
Lữ Bố tuy sức mạnh vô địch nhưng sợ con bị thương nên không dám xông pha. Lúc đó lại thêm Hứa Chữ , Từ Quang ầm ầm kéo tới .
Lữ Bố đành phải rút vào thành. Từ đó, Lữ Bố càng thêm buồn bực, cả ngày chỉ uống rượu làm khuây.
Tào Tháo đánh mãi Hạ Bì mà không được, chợt nghe tin Thái Thú Hà Nội là Trương Dương muốn đem binh đi cứu Lữ Bố nhưng bị phó tướng là Dương Vu giết đi.
Sau đó Tào Tháo bàn vói các tướng :
- Nay Bắc có Viên Thiệu, Ðông có Lưu Biểu, Trương Tú , thành Hạ Bì vây mãi không ăn thua, ý ta muốn lui về Hứa đô, phỏng có nên chăng ?
Quách Gia hiến kế :
- Ngăn nước con sông Nghi, con sông Tú, thế nào cũng xong .
Tào Tháo cả mừng, khiến quân ngăn ngay nước hai con sông ấy, rồi dắt các tướng lên chỗ cao xem nước chảy đổ vào thành Hạ Bì .
Chẳng bao lâu, chỉ còn cửa Ðông thành là khô ráo, ba cửa kia ngập hết.
Quân vào báo Lữ Bố nói :
- Ta có ngựa Xích Thố , chạy được trên nước lo gì. Nói rồi lại uống rượu.
Ngày kia chợt soi gương thấy mình vì tửu sắc mà gầy guộc bèn ra lệnh cấm rượu, hễ ai uống thì chém đầu .
Trong lúc ấy có Hầu Thành mất một số ngựa nay tìm lại được mừng lắm, đặt một ít ruợu để ăn mừng. Nhưng sợ Lữ Bố nên Hầu Thành cầm một bình ruợu đến dâng Lữ Bố mà rằng :
- Tôi mừng tìm được ngựa, muốn đặt chút ruợu để mừng nhưng sợ có lệnh của Tướng Công nên mang bình rượu này tới để xin phép.
Lữ Bố cả giận truyền quân mang ra ehém. Các tướng đổ xô lại ngăn cản, Lữ Bố mới thôi, nhưng bắt Hầu Thành chịu một trăm roi. Quân lính thấy vậy lại càng chán nản.
Ngụy Thục nói :
- Nuớc ngập châu thành, bọn ta không biết sống chết thế nào mà sao Lữ Bố cứ điềm nhiên như không. Tống Hiến nói :
- Tôi muốn bỏ thành mà đi, anh thì sao ?
Ngụy Thục nói :
- Chi bằng ta nên qua đầu Tào Công là hơn .
Hầu Thành nói :
- Hai ông có ý dâng thành đầu Tào Công thì phần tôi ăn trộm con ngựa Xích Thố.
Thương nghị xong, đêm ấy Hầu Thành dắt ngựa Xích Thố đi về hướng Ðông, Ngụy Thục mở cửa cho đi. Hầu Thành mang ngựa sang dâng Tào Tháo và nói ý Ngụy Thục ,Tống Hiến muốn dâng thành và sẽ dựng cờ trắng làm hiệu, Tào Tháo mừng lắm, đốc quân phá thành.
Lữ Bố tìm ngựa thì ngựa đă bị mất, liền xách kích đi bốn mặt thành chống giữ, tới tối binh Tào mới lui.
Lữ Bố trong mình đã mệt, liền lên lầu thiu thiu ngủ.
Tống Hiến liền ăn cắp cây kích trước, chờ Lữ Bố ngủ say lấy dây cột luôn Lữ Bố vào ghế.
Lữ Bố thức dậy, kên tả hữu, nhưng chẳng có ai.
Trên thành cờ trắng dựng lên, binh Tào ùa vào như nước.
Tống Hiến quăng cây kích của Lữ Bố xuống làm tin.
Trương Liệu, Cao Thuận , Trần Cung đều bị bắt.
Tào Tháo, Huyền Ðức vào thành, lên ngồi trên lầu Bạch Môn.
Các nguời bị bắt được đưa tới.
Lữ Bố tuy mạnh, nhưng kêu lên :
- Trói chặt quá, xin nới bớt .
Tào Tháo đáp :
- Trói hùm phải trói cho chặc chớ .
Bố nhìn thấy bọn Tống Hiến đứng gần đấy , liền bảo :
- Ta đãi không bạc, sao nỡ phản ta ?
Tống Hiến đáp :
- Chẳng nghe lời tướng sĩ, chỉ nghe vợ con, không bạc là gì ?
Khi dẫn Cao Thuận tới, Tào Tháo hỏi han, Thuận không thèm đáp, tức thời bị chém.
Trần Cung bị dẫn đến .
Tào Tháo hỏi :
- Lâu nay Công Ðài có mạnh giỏi không ?
Trần Cung bảo :
- Ngươi thật là kẻ tâm thuật xảo trá nên ta mới bỏ ngươi đó .
Tào Tháo lại hỏi :
- Thế Lữ Bố thì sao ?
Cung đáp :
- Bố vô mưu nhưng không quỉ trá như ngươi đâu .
Tào Tháo lại hỏi :
- Bây giờ ông tính sao đây ?
Trần Cung hét lớn :
- Chỉ còn cái chết, sao cứ hỏi mãi ?
Tháo lại nói :
- Ông chết đã đành, nhưng vợ con ông tính sao ?
Trần Cung đáp :
- Lấy hiếu trị thiên hạ thì không giết mẹ người. Lấy nhân trị thiên hạ thì không giết vợ con người. Ðó là việc của ngươi , tùy ngươi đối xử . Nói xong Trần Cung đi thẳng tới pháp trường.
Tào Tháo làm bộ đi theo, rồi than van, rồi khóc lóc, lại nói to với quân sĩ :
- Các ngươi phải đem gia quyến Công Ðài về Hứa đô mà cấp duỡng .
Trần Cung cũng chẳng quay lại, đi thẳng tới chổ chịu chém.
Ai nấy đều sa nước mắt, Tào Tháo truyền phải khâm liệm tử tế.
Trong khi Tào Tháo theo tiễn Trần Cung thì Lữ Bố nói vói Huyền Ðức :
- Sao ông chẳng một lời nói giúp nhau .
Huyền Ðức gật đầu .
Khi Tào Tháo trở lại, Lữ Bố nói :
- Tha cho tôi ông làm chánh, tôi làm phó thì định thiên hạ có khó gì.
Tào Tháo quay lại hỏi ý kiến Huyền Ðức.
Huyền Ðức nói :
- Ngài có còn nhớ chuyện Ðinh Kiển Dương và Ðổng Trác không ?
Lữ Bố hét lên :
- Thằng kia thật chẳng có tín nghĩa gì hết !
Tháo sai quân mang Lữ Bố đi.
Lữ Bố còn nói to :
- Thằng tai lớn kia, mi quên chuyện bắn kích nơi viên môn rồi sao ?
Xẩy có người nói lớn :
- Chết thì chịu chết còn nói làm gì ?
Ðó là Trương Liêu .
Ngoài kia , Lữ Bố đã bị quân sĩ thắt cổ chết , rồi đem bêu đầu .
Tào Tháo hỏi Trương Liêu :
- Ai đó như quen mặt ?
Trương Liêu đáp :
- Phải ở Bộc Dương , ta tiếc rằng lửa chưa thiêu chết tên gian hùng như mi .
Tào Tháo rút gươm ra toan chém . 

Hồi 20

Tào Tháo Ra Săn Ruộng Hứa Ðiền
Ðổng Thừa Vâng Chiếu Trong Nội Các
Nhắc lại, Tào Tháo rút kiếm toan chém Trương Liêu thì Huyền Ðức nắm tay kéo lại, còn Vân Trường quỳ trước mặt khuyên can.
Huyền Ðức nói:
- Người này có một tấm lòng son sắt, rất nên lưu dụng.
Vân Trường lại nói:
- Tôi vốn biết Văn Viễn là người trung nghĩa, nên tôi nguyện đem tánh mạng ra để bảo đảm.
Tào Tháo vứt ngay kiếm xuống đất, cười ha hả nói:
- Ta cũng biết Văn Viễn là người trung nghĩa, nên đùa chơi đấy thôi!
Rồi liền tự tay cởi trói và cởi áo mình mặc cho Trương Liêu, lại mời ngồi trên.
Trương Liêu cảm vì mỹ ý nên chịu đầu hàng.
Tào Tháo phong cho Trương Liêu làm Trung Lang tướng, ban tước Quan Nội Hầu, rồi sai chiêu an Tang Bá.
Bấy giờ, Tang Bá nghe Lữ Bố đã chết, Trương Liêu đã hàng nên dẫn quân bản bộ đến quy hàng.
Tháo thưởng cho rất hậu.
Tang Bá lại dụ được Tôn Quan, Ngô Ðôn, Doãn Lễ tới hàng.
Chỉ còn Xương Hy chưa quy thuận.
Tào Tháo phong Tang Bá làm Lang gia tướng, bọn Tôn Quan cũng đều được quan chức và được lệnh đóng giữ vùng duyên hải các châu Thanh, Từ.
Tào Tháo truyền đem gia quyến Lữ Bố về Hứa đô, phong tước cho các tướng sĩ mới quy hàng, mở tiệc khao thưởng ba quân.
Kế đó truyền lệnh nhổ trại ban sư.
Khi đi qua đất Từ châu, bá tánh đều thắp hương quỳ thưa:
- Xin để Lưu Sứ quân ở lại trấn nhậm đất Từ châu.
Tào Tháo nói:
- Huyền Ðức có công rất lớn, vậy để về triều lãnh tước rồi sẽ trở ra cũng chẳng muộn.
Trăm họ bái tạ, Tháo liền gọi Xa Kỵ tướng quân là Xa Trụ mà giao cho quyền lãnh Từ Châu.
Quân về đến Hứa Xương, Tháo phong thưởng cho các tướng sĩ xuất chinh, lưu Huyền Ðức ở trong tướng phủ, nghỉ ngơi trong một cái nhà ở sát bên trái.
Hôm sau, Hiến Ðế thiết triều. Tháo tâu rõ quân công của Huyền Ðức, Huyền Ðức chỉnh tề triều phục lạy trước đan trì. Vua tuyên triệu lên điện hỏi:
- Tổ tiên của khanh là ai?
Huyền Ðức tâu:
- Thần là hậu duệ của Trung Sơn Tĩnh Vương, huyền tôn của Hiếu Cả